“Mình đến 2204 với một hy vọng mong manh: tìm một cộng đồng sẽ chấp nhận mình.”

[2204 STUDENT]




Mỗi học sinh của 2204 đều đến 2204 với những câu chuyện và nỗi niềm riêng. Nhìn lại một hành trình, mỗi câu chuyện đều mang những mảng màu khác nhau, nhưng chúng đều có một điểm chung: đó đều là những hành trình đầy ý nghĩa của những cá thể riêng biệt sẵn sàng thay đổi để trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình.


Hôm nay, hãy cùng 2204 lắng nghe câu chuyện của Simon (Nguyễn Xuân Minh), hiện là sinh viên đang theo học chuyên ngành Business Administration (Quản trị kinh doanh) tại Boston University, đồng thời là một trong những học sinh đầu tiên theo học chương trình Tư vấn, hướng dẫn làm hồ sơ du học Mỹ & Phát triển bản thân của 2204. Chàng trai mà mọi người tưởng chừng như đã có tất cả nhưng đã phải trải qua những ngày tháng mà anh ấy đã từng ước rằng: “I hoped the next day would never come.” (Mình đã từng hy vọng ngày mai sẽ không bao giờ tới.)


1. Chuyện gì đã xảy ra?


“Khi bố mẹ cho mình theo học ở những trường quốc tế như Concordia International School Hanoi, họ kỳ vọng rằng mình sẽ trở nên tự tin hơn và sẽ giỏi giao tiếp hơn, nhất là bằng tiếng Anh. Nhưng thứ họ nhận lại là sự lo lắng khi biết là mình không hề có một người bạn “thật” nào ở trường. Khoảng thời gian đó trong quá khứ, bị bắt nạt và trêu chọc, là khoảng thời gian trầm cảm nhất của cuộc đời mình. Sáng và chiều đi học với sự mệt mỏi, chán nản, tối về chỉ nằm chơi game. Mọi thứ trôi qua một cách tẻ nhạt làm mình mệt mỏi nên chẳng có lý do gì mình mong ngày mai lại đến vì kiểu gì ngày mai lại là một ngày vô vị y như bao ngày khác.


Biết đến 2204 qua người anh ruột, mình đến 2204 với một hy vọng mong manh: tìm được một cộng đồng sẽ chấp nhận mình.”


2. Lần đầu đến 2204, điều làm mình bất ngờ nhất là Eric (founder của 2204–PV). Eric rất thú vị. Một điều kỳ lạ nữa là, dù cảm thấy tệ đến đâu, chỉ cần đến 2204, mình sẽ cảm thấy tốt hơn rất nhiều.




Mọi ý tưởng của mình đều được Eric lắng nghe một cách không phán xét. Lần đầu đến 2204 (lúc mình còn là một “đứa trẻ con”), mình đã nói về ước mơ trở thành gamer của mình với Eric. Trái với suy nghĩ sẽ bị chê cười, bị cho là viển vông, Eric ủng hộ suy nghĩ của mình—điều làm mình thấy “lạ” kinh khủng. Càng nói chuyện, mình càng nhận ra, Eric rất thú vị.


2204 cũng đem đến cho mình những cảm giác “lạ lùng” mà mình chưa từng thấy ở đâu khác. Mỗi lần cảm thấy tệ, chỉ cần đến 2204, mình sẽ cảm thấy tốt hơn rất nhiều.

Mọi người ở 2204 đem đến một nguồn năng lượng ấn tượng, nguồn năng lượng của mong muốn luôn muốn tiến lên phía trước và mọi người đồng hành để CÙNG NHAU đạt được điều ấy. Mình học được cách lắng nghe, chia sẻ, và kết nối. Mỗi ngày một chút, một chút, đó trở thành cảm hứng, là động lực giúp mình tốt hơn mỗi ngày.


Đó là điểm khác biệt với những gì mình biết trước đây: ai đã “on top” (đứng nhất) thì họ sẽ muốn mình “on top” mãi mãi và việc bảo họ lắng nghe mình, support mình là cái gì đó rất xa xỉ.”


3. “Go through everything you have to go through, and you’re gonna love yourself in the next 10 years.” (Cứ đi qua tất cả những gì mình cần trải qua, và bạn sẽ yêu con người mình trong 10 năm nữa.)




Mình đã từng kỳ vọng rất nhiều. Mình cũng đã từng nghĩ về quá khứ và nghĩ rằng cũng có nhiều thứ muốn thay đổi. Nhưng sau cùng, tất cả mọi thứ, dù tốt hay xấu, tất cả đều tạo nên mình của ngày hôm nay và mình nhận ra “Everything happens FOR me.”—Mọi thứ xảy ra VÌ mình.


Chẳng việc gì phải thay đổi quá khứ cả vì chi phí cơ hội để thay đổi là quá lớn. Những gì đã xảy ra có thể chưa mang lại kết quả ngay lập tức, có khi nhiều năm sau mình mới nhận ra và mình biết ơn vì nó đã xảy đến, vì sau mỗi lần trải nghiệm, mình đều học được một điều gì mới: về người khác hoặc/và về chính mình.


Ai rồi cùng phải lớn, gặp nhiều người mới, nhiều mối quan hệ mới. Sau khi kết thúc chương trình tại 2204, không ít lần mình bực mình nghĩ rằng: “Tại sao họ không được như 2204 nhỉ?!”--Mình nghĩ mọi thứ đương nhiên phải như thế. Nhưng rồi, khi ấy mình nhận ra, mình cần học cách thích ứng, và phát triển thay vì phàn nàn.”


4. 2204 đối với mình là NHÀ—nơi mình có thể quay về bất cứ lúc nào, nơi cho mình cả cả những người bạn luôn đồng hành và cả những người bạn thách thức suy nghĩ, góc nhìn của mình khi mình cần. 2204 là nguồn cảm hứng, là sự hào phóng cùng tinh thần luôn tiến lên phía trước.




“Thời điểm học tại 2204, mình dành thời gian ở 2204 còn nhiều hơn ở nhà mình. 2204 là nơi mình luôn luôn có thể đến và cảm thấy thân thuộc, trong quá khứ và ngay cả hiện tại cũng thế.



Chắc hẳn, nếu ai có hỏi mình, “làm sao để một cậu bé tự ti trong giao tiếp lại có thể đứng thuyết trình trước đám đông không phải bằng tiếng mẹ đẻ và lọt vào Top 3 chỉ qua một lớp học tiếng Anh?”, thì mình sẽ tự tin trả lời rằng “bởi thứ cậu bé đó trải qua không phải là một lớp học tiếng Anh thông thường”. 2204 là nguồn cảm hứng, là sự hào phóng cùng tinh thần luôn tiến lên phía trước.”

5. Chướng ngại vật lớn nhất trong hành trình trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình là CHÍNH MÌNH.


“Môi trường có thể đem đến cho mình hàng trăm những tình huống khác nhau và mình có quyền chọn cách MÌNH phản ứng tới những gì xảy đến với mình.


Người trẻ có thể chênh vênh, có thể lạc lối nhưng chúng ta sẽ chỉ lạc lối khi không chọn một lối để đi. Có thể sẽ không biết lối đi đó đúng hay sai, sẽ sợ hối hận khi nhìn lại. Có một sự thật là, sẽ chẳng bao giờ biết nếu chẳng bao giờ dám thử. Chúng ta chỉ có hai lựa chọn: một là thử để biết câu trả lời, hai là cứ đứng yên một chỗ rồi sợ hết cái nọ đến cái kia.


Bên cạnh đó, chúng ta sẽ chỉ trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình khi MÌNH THỰC SỰ MUỐN điều đó. Với mỗi mong muốn, mình đều đặt một câu hỏi cho chính mình rằng: “What would you sacrifice for something that you want?” Nếu câu trả lời không phải là “Everything” thì mình chưa thực sự muốn nó đủ. Vì khi mình thực sự muốn điều gì đấy, mình sẵn sàng vứt bỏ tất cả các thứ khác để làm điều mình muốn với bất cứ giá nào.